Vang pháp Bordeaux là loại rượu được sử dụng phổ biển tại Việt Nam và được rất nhiều người yêu thích, rượu vang này được trồng ở một vùng nổi tiếng của Pháp và được phân loại rất nhiều loại khác nhau.

Vang
pháp Bordeaux, vùng rộng lớn nằm ở bờ biển Atlantic, nơi có lịch sử lâu
đời về xuất khẩu các loại rượu vang., loại rượu vang này cũng liên quan
đến vang chile khi nói đến lịch sử của loại rượu đặc biệt này.Trong lịch sử phát triển, rượu Bordeaux đưa ra khoảng 50 tên gọi
và vẫn chiếm giữ khoảng 7000 khu vực trồng nho. Vừa là thách thức vừa
là cơ hội. Tính đa dạng tuyệt vời này cần 1 vài sự chọn lựa và sự giải
thích để những người mua, những người say mê rượu có thể hiểu được. Do
tác động của nhiều yếu tố như chất lượng đất trồng, lớp đất dưới bề mặt,
các giống nho, các biện pháp kỹ thuật được sử dụng, trình độ chuyên
môn của người lao động, một số khu vực trồng nho đã lấy lại được danh
tiếng để rồi xem đó là danh hiệu tốt nhất được khu vực tốt nhất ở thời
điểm đó. Mặc dù trước khi việc này xảy ra bất chấp chất lượng của rượu.
Người ta áp dụng 1 số tiêu chuẩn để thiết lập sự phân loại và đặt rượu
vang trong 1 ngữ cảnh. Dù có đúng như thế thì bất kỳ 1 sự phân loại nào
có liên quan thì có thể được đem ra tranh luận. Một vùng trồng nho không
được gia chủ trở nên bần cùng hoá và bỏ bê vùng trồng nho thì rất có
thể nó sẽ tiếp quản bởi ông chủ mới năng động hơn, giàu có hơn và quan
trọng nhất là có đủ trình độ để cho ra một loại rượu tốt hơn. Nhưng kết
quả ngược lại cũng có thể dễ dàng xảy ra. Do đó, việc phân loại phải
được xem xét trong những thuật ngữ của các nhân tố được dùng để thiết
lập nên chúng. Nó quan trọng tương tự như không được nhầm lẫn trong các
cuộc thi nếm rượu được tổ chức vào những khoảng thời gian khác nhau với
những tiêu chuẩn này. Thậm chí nếu chúng phụ thuộc vào thời gian, các
phân loại có tính đến những yếu tố mà không phụ thuộc vào khẩu vị của
các chuyên gia và những người có uy tín.
Dựa trên khái niệm “crus”, được dặt ra vào thế kỷ thứ 17. Bước đầu hướng tới việc tạo dựng thứ bậc chính thức. Hệ thống phân loại cho các loại rượu Gironde không giống bất kỳ loại nào. Thị trường rượu Bordeaux bị chi phối bởi 1 hệ thống đơn giản bao gồm 3 vai trò: nhà môi giới, lái buôn và chủ sở hữu. Gần thế kỷ 18, hệ thống này đã thừa nhận những nhà môi giới – người nắm giữ vai trò chủ đạo, để thiết lập những đánh giá cho từng loại rượu khác nhau. Điều này không những dựa vào trình độ nếm rượu của nhà môi giới mà còn đặc biệt dựa vào kiến thức và sự hiểu biết của họ về các vườn trồng nho. Khái niệm “Grand Cru” & “Second Cru” được thể hiện từ đầu thế kỷ 18 trong những vườn trồng nho chính. (Haut - Brion, Margaux Latour, Lafite, v..vv….), là kết quả của những đánh giá về mặt chất lượng đối với các ruộng nho khác nhau ( điều kiện phát triển và đất). Những quyển sách đầu tiên mà đưa ra kiến thức chuyên môn này được xuất bản vào đầu thế kỷ 19 bởi tác giả A. Jullien (1816), W.Frank (1824) & C.Cocks (1846) – người đưa ra xuất bản đầu tiên về những chỉ dẫn về rượu Fe’ret nổi tiếng . Những tài liệu này được tiết lộ theo nhiều cách. Chúng chỉ ra rằng trong suốt thời kỳ này rượu Médoc & Sauternes đã chi phối thị trường. Chúng có giá trị gấp đôi so với rượu từ Graves và gấp 3 so với rượu từ Saint – E’million. Thú vị thay, hệ thống phân loại này, mà vẫn được sử dụng 1 cách chính thức – còn chính xác cho đến ngày nay.
Dựa trên khái niệm “crus”, được dặt ra vào thế kỷ thứ 17. Bước đầu hướng tới việc tạo dựng thứ bậc chính thức. Hệ thống phân loại cho các loại rượu Gironde không giống bất kỳ loại nào. Thị trường rượu Bordeaux bị chi phối bởi 1 hệ thống đơn giản bao gồm 3 vai trò: nhà môi giới, lái buôn và chủ sở hữu. Gần thế kỷ 18, hệ thống này đã thừa nhận những nhà môi giới – người nắm giữ vai trò chủ đạo, để thiết lập những đánh giá cho từng loại rượu khác nhau. Điều này không những dựa vào trình độ nếm rượu của nhà môi giới mà còn đặc biệt dựa vào kiến thức và sự hiểu biết của họ về các vườn trồng nho. Khái niệm “Grand Cru” & “Second Cru” được thể hiện từ đầu thế kỷ 18 trong những vườn trồng nho chính. (Haut - Brion, Margaux Latour, Lafite, v..vv….), là kết quả của những đánh giá về mặt chất lượng đối với các ruộng nho khác nhau ( điều kiện phát triển và đất). Những quyển sách đầu tiên mà đưa ra kiến thức chuyên môn này được xuất bản vào đầu thế kỷ 19 bởi tác giả A. Jullien (1816), W.Frank (1824) & C.Cocks (1846) – người đưa ra xuất bản đầu tiên về những chỉ dẫn về rượu Fe’ret nổi tiếng . Những tài liệu này được tiết lộ theo nhiều cách. Chúng chỉ ra rằng trong suốt thời kỳ này rượu Médoc & Sauternes đã chi phối thị trường. Chúng có giá trị gấp đôi so với rượu từ Graves và gấp 3 so với rượu từ Saint – E’million. Thú vị thay, hệ thống phân loại này, mà vẫn được sử dụng 1 cách chính thức – còn chính xác cho đến ngày nay.
Vào
năm 1855, Phòng thương mại Bordeaux, mong muốn giới thiệu những loại
rượu của Gironde ở hội triển lãm thế giới ở Paris, đã tìm 1 cách để việc
này được thực 1 cách công bằng nhất có thể. Để tránh việc những người
không chuyên làm ảnh hướng đến việc đánh giá các loại rượu, phòng thương
mại đã không cho họ tham gia vào cuộc thi và đưa họ theo một hệ thống
phân loại chính xác. Phòng thương mại đã yêu cầu hiệp hội những nhà môi
giới cung cấp một danh sách hoàn chỉnh “các loại rượu Bordeaux đỏ đã
được phân loại cũng như những loại rượu vang trắng cao quý”. Trái với
kết quả của một cuộc thi nếm rượu đơn thuần hoặc là 1 đánh giá định kỳ
của thị trường, những danh sách ở đây là 1 sự tổng hợp của kiến thức
thống kê và thực hành hết sức lớn lao. Đây là nghề chuyên môn đã tồn tại
hơn 150 tuổi. Trong sự xếp hạng của họ chỉ bao gồm những loại rượu của
Médoc, rượu trắng ngọt ngào của Sauternes & Barsac & các nhà
sản xuất rượu vang Château Hant - Brion ở Pessac (Graves).Cách phân loại
thứ 2 được thiết lập cho Grave AOC ( 1 nhãn hiệu có nguồn gốc xuất sứ
được kiểm định). Các uỷ ban địa phương “INAO” đã tạo nên hệ thống cho sự
phát triển của khu vực. Hệ thống này được bộ trưởng bộ nông nghiệp Pháp
thừa nhận vào năm 1953.

Hệ thống này không thể so sánh với hệ thống phân loại năm 1855 bởi nó
được đem ra thực hiện dưới những điều kiện khác nhau và dựa trên những
yếu tố khác nhau. Danh sách tạo nên 1 sự khác biệt giữa 2 loại sản phẩm
trong vùng này: rượu vang đỏ & rượu vang trắng được tách riêng để
phân loại. Ngày nay tất cả rượu ở Graves đã phân loại đều mang nhã hiệu
mà AOC đã tạo nên’ Pessac-Le’ognan.. ( 1 nhãn hiệu có nguồn gôc được
kiểm định vào năm…)
Phân hạng cuối cùng là của Saint
– Emillion. Đến 1958, sau nhiều mối hàng đặt mua, những người làm rượu
nho ở Saint – Emillion đã thành công trong việc tạo dựng thương hiệu
chính thức; cho phép là thứ hạng tốt nhất trong khu vực để thu lợi từ
danh hiệu “Cru Classe’”. Được thành lập bởi sắc lệnh, việc phân loại thứ
hạng Saint - Emillion không
giống như những cái có trước đó. Sắc lệnh quy định rằng cách phân loại
sẽ được hiệu chỉnh lại 10 năm1 lần. Có 3 ( ) hiệu chính là vào năm
1969, 1986, 1996. Hai cách phân loại khác bổ sung điển hình. Tất nhiên
những người thợ làm rượu ở Médoc nhận ra rằng danh sách năm 1855 không
thể sửa lại như Phillippe de Rothschild, đề nghị viện thương mại tổ chức
1 cuộc thi để trao thưởng cho những nỗ lực của họ trong việc phát triển
ruộng nho của mình, cho phép trao thưởng cho những danh hiệu mới. Cuộc
thi được tổ chức vào năm 1973 chỉ áp dụng với rượu loại 1 “Bremier Crus”
và những loại đã được xếp loại vào năm 1855. Bộ trưởng Nông nghiệp công
bố danh sách thứ hạng các loại rượu hạng nhất “Bremier Crus Classés”.
Thứ hạng này giống hết với cách xếp loại năm 1855 chỉ khác là thêm vào
nhà sản xuất rượu Mouton Roth.
Tuy
nhiên ở Médoc, đầu năm 1972, một danh mục gọi là “Crus Bourgeois” đã
được năm nhà môi giới rượu tạo nên, họ đồng thời cũng là những lái buôn.
Một quy tắc sử dụng cho 1 cuộc thi vào năm 1972 để tạo và cập nhật một
hệ thống cho rượu Bordeaux sản xuẩt tại các vườn nho trong phạm vi địa
lý do AOC Médoc xác định. Nó đặc biệt ở chỗ là các danh hiệu được trao
tặng sẽ là: “Crus Bourgeois Ẽeptionnels”, “Crus Grand Bourgeois”, “Crus
Bourgeois”. Cho đến khi chúng ta biểt rằng cuộc thi dành cho Crus
Bourgeois vẫn chưa được tổ chức, nhưng đã diễn ra trước thời điểm cuối
năm 2001. Điều này cho phép người tiêu dùng hiểu hơn về cách sử dụng
thuật ngữ “Crus Bourgeois” – được sử dụng cho việc thể hiện thứ hạng chứ
không phải là nhãn rượu và đưa ra sự bảo đảm về mặt chất lượng.
Người
ta đang lên kế hoạch xây dựng 1 trường Đại học về rượu vang trong tương
lai không xa ở Bordeaux, nó sẽ chịu sự chỉ đạo trực tiếp từ các nhà
nghiên cứu và các nhà khoa học trong vùng. Đó sẽ tượng trưng cho sự đổi
mới mạnh mẽ của toàn bộ nền công nghiệp rượu Bordeaux. Thị trường rượu
Bordeaux là nhà sản xuất rượu hảo hạng lớn nhất trên thế giới, Bordeaux
cũng là một nhà kinh doanh rượu lớn nhất thế giới. Các con số chỉ ra
rằng thị trường rượu Bordeaux đang tiến gần tới việc cân bằng giữa nguồn
thu nhập và nhân công. Với sự giúp đỡ của các thương gia giàu kinh
nghiệm, hàng năm Bordeaux vận chuyển rượu của mình đi khắp 4 phương trên
TG, với số lượng ngang bằng với lượng sản xuất ra, nhưng cũng có thể
xảy ra 1 năm băng giá dữ dội như năm 1991 đã dẫn đến tình trạng thiếu
hụt rượu xuất khẩu của Bordeaux đang tăng lên, kết quả là khoảng 50%
số lượng có mặt trên thị trường . Bốn quốc gia nhập khẩu truyền thống
các sản phẩm của Bordeaux là Vương quốc Anh, Đức, Bỉ và Hà Lan; nhập
khoảng 60% của số lượng này. Mĩ, Đan Mạch, Canada, Thuỵ Sĩ và Nhật Bản
cũng nằm trong nhóm các nước nhập khẩu cốt lõi. Hầu hết rượu Bordeaux
được bán trong lãnh thổ nước Pháp, tuy nhiên 80% trong số này được
phân phối bởi các siêu thị lớn. Mặc dù vậy, những người buôn bán nhỏ, lẻ
vẫn tồn taịi trong nhiều thi trấn, học có 1 lượng khách hàng quen thuộc
không mua hàng ở bất kỳ đâu khác nữa. Đối mặt với sự cạnh tranh ngày
càng lớn từ các nhà sản xuất nước ngoài, nhiều ngưởi tự hỏi “rượu
Bordeaux sẽ trở nên như thế nào? Liệu chúng còn giữ được danh tiếng để
tiếp tục tồn tại nữa hay không? Câu trả lời nằm ở chất lượng của rượu,
vấn đề chỉ được cải thiện khi có sự đầu tư về nghiên cứu và kĩ thuật của
địa phương.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét